Tôi đã từ bỏ cơ hội trở thành vợ của đại gia vì muốn làm chủ cuộc đời mình

Tôi đã từ bỏ cơ hội trở thành vợ của đại gia vì muốn làm chủ cuộc đời mình

- in Tâm Sự, Uncategorized
1444
0

Đó là người đàn ông mà có lẽ tôi từng mơ ước khi còn trẻ, nhưng tôi hiểu rằng, nếu từ bỏ công việc, tôi sẽ chẳng còn là tôi, là người mà anh đã từng yêu.

Ngay từ khi tôi 28, 29 tuổi, nhiều người cứ cuống quýt giục tôi phải lấy chồng. Cứ như thể nếu tôi không lấy chồng thì nền hoà bình của thế giới sẽ bị đe doạ. Thấy tôi cứ mãi đi về một mình, trong khi bạn bè thì đã con bồng con bế. Nhiều người lại nghĩ với cái giọng thương cảm, chắc do tôi vừa già vừa xấu nên chẳng có ai yêu, nên tôi mới không thể lấy được chồng.

bo-anh-avatar-ve-tinh-yeu-buon-cho-nhung-nguoi-tam-trang-9

Nhưng sự thật thì hoàn toàn ngược lại, có lẽ khi tôi nói ra, 100 người thì sẽ có đủ 100 người không tin. Nói tôi đang kể một câu chuyện viển vông. Vì xét cho cùng, làm gì có cô gái nào, lại từ chối cơ hội làm “hoàng hậu”, nhất là phụ nữ ở “ tầm tuổi” như tôi. Ấy thế mà tôi – một cô gái vừa chẳng có nhan sắc, vừa có tuổi, lại sẵn sang từ bỏ chiếc vương miện mà nhiều người mơ ước.

Ở tuổi 30, tôi gặp và yêu một người đàn ông có sự nghiệp lớn. Nói nôm na thì anh đúng là mẫu “soái ca” trong mấy cuốn ngôn tình mà hồi trẻ tôi vẫn mơ mộng. Tình yêu của chúng tôi, thực sự người ngoài nhìn vào còn cảm thấy ganh tị. Nhất là những cô gái xung quanh anh ấy, họ luôn ganh tị sao tôi lại có thể có được người đàn ông ấy. Anh vừa có tiền bạc, vừa có địa vị, lại có một ngoại hình không tệ.

Ấy thế mà thời gian này, tôi bỗng dưng cảm thấy chán nản, mệt mỏi với mối quan hệ này. Vì tôi nhận ra, cái anh mong muốn ở tôi, khác với những gì mà tôi đang sống. Anh vẫn thường nói, anh thấy tôi làm việc nhiều quá anh xót.

Tôi làm nghệ thuật, truyền thông. Cho tới nay cũng đã được ngót 10 năm. Hiện tại, tôi có tên tuổi trong lĩnh vực này. Tôi có một vị trí cao trong công việc, và một mức thu nhập không tệ. Đổi lại, công việc hàng ngày của tôi rất bận rộn. Có những hôm tôi phải làm việc tới 20 giờ một ngày. Vậy nhưng chưa bao giờ tôi thấy mệt mỏi, hay chán nản với công việc. Bởi tôi thực sự yêu thích chúng, đam mê chúng.

Cũng chính nhờ công việc, mới tái sinh ra tôi ngày hôm nay. Từ một cô bé nhút nhát, tôi trở thành người phụ nữ độc lập, tự tin và hãnh tiến, nhờ làm việc, nhờ có những thành tựu trong công việc. Tôi nghĩ, chính bởi phong thái tự tin của tôi, đã chinh phục được anh, cuốn hút được anh.

Ấy thế mà bây giờ anh lại muốn tôi dừng tất cả lại. Anh nói kết hôn xong, tôi hãy gác lại mọi công việc. Anh chỉ muốn vợ ở nhà, ngày ngày đi shopping rồi đi làm đẹp, chăm sóc dạy dỗ các con. Mọi việc tiền bạc bên ngoài thì để anh lo. Tôi biết, đúng là anh ấy thừa, rất thừa điều kiện để lo cho tôi và các con tôi sống một cuộc đời nhung lụa suốt đời, đó là người đàn ông mà có lẽ tôi từng mơ ước khi còn trẻ.

hinh-anh-phu-nu-buon-vi-that-tinh-co-don_07

Nhưng đến giờ phút này, nếu phải từ bỏ mọi thứ, mọi sự nghiệp mà mình đang gây dựng để theo anh, để làm vợ anh, thì tôi không muốn, cương quyết không muốn. Có người sẽ bảo, là do tình yêu của tôi chưa đủ lớn, nhưng tôi ko muốn phân tích nó lớn hay nhỏ. Tôi chỉ tự hỏi, giữa việc sống để làm việc, để làm chủ cuộc đời mình, với việc trở thành vợ của anh, và chẳng làm gì cả? Tôi muốn sống thế nào? Tôi hiểu tôi muốn sống thế này, độc lập tự chủ, chẳng phụ thuộc ai hết.

Tuần trước, anh dùng nhẫn kim cương để cầu hôn tôi, nhìn chiếc nhẫn phát sang lấp lánh, tôi bỗng dưng cảm thấy ớn lạnh. Tôi bỗng dưng sợ hãi trước lời cầu hôn của anh, sợ hãi với việc trở thành “vợ” của anh.  Và cuối cùng thì tôi đã từ chối. Tôi đã không chìa tay ra để anh xỏ nhẫn kim cương vào. Bởi vì tôi không sẵn sàng đánh đổi mọi thứ mà mình đang có để chỉ lấy 1 thứ duy nhất là “chồng”.

Anh rất sốc trước hành động của tôi. Anh nói tôi quá bảo thủ, quá ích kỉ. Anh nói trong một gia đình, muốn được hạnh phúc viên mãn, thì người phụ nữ phải biết chấp nhận hi sinh. Hi sinh sự nghiệp để giữ vững tổ ấm gia đình, thì có gì là sai chứ? Tại sao tôi lại ích kỉ như vậy.

Tôi hỏi anh: “Thế hay là anh bỏ việc đi, anh ở nhà lo cho con cái, lo cho gia đình giúp em, mọi việc kiếm tiền bên ngoài em sẽ lo”. Anh cười trừ: “Em nghĩ gì thế, đàn ông phải lấy sự nghiệp làm trọng”.  Nghe anh trả lời xong, tôi xoay lưng bước đi.

Tôi nói chuyện với mẹ của tôi. Bà là người luôn mong mỏi tôi lấy chồng nhất. Tôi bảo mẹ, con có làm sai không, khi con từ chối lời cầu hôn của anh ấy? Mẹ tôi bảo: “Không, con không sai, con đã làm đúng. Mẹ cũng ko đồng ý nếu con từ bỏ tất cả, mọi thứ con đang có, chỉ để làm vợ của người ta. Con chỉ có thể là con khi con được làm việc, được làm những thứ con thích. Thực ra vì con như thế này nên người ta mới yêu con. Mẹ nuôi con ăn học để con được sống cuộc đời tự lập, chứ không phải để con sống phụ thuộc vào ai. Con hãy cân nhắc nếu cân bằng được cả hai thứ thì đó là điều tốt nhất. Nhưng nếu bắt buộc phải lựa chọn, thì con phải chọn sống một cuộc đời mà con được làm chủ”.

Giữa việc được trở thành vợ của đại gia, được sống trong nhung lụa, nhưng không phải làm gì, với việc làm việc, để làm chủ cuộc đời mình. Tôi đã lựa chọn công việc, để làm chủ cuộc đời mình. Bởi tôi nghĩ, cuộc đời của tôi, phải do tôi làm chủ, vận mệnh của tôi, phải do tôi quyết định, chứ không phải là một đại gia, hay một người nào đó mang danh xưng “Chồng”.

Tôi vẫn là gái ế chồng ở tuổi 30. Nhưng tôi lại thấy viên mãn, hài lòng và hạnh phúc.

Facebook Comments

You may also like

Công Phượng đã nổ súng trở lại và khó có thể diễn tả được niềm vui của chân sút HAGL.

Công Phượng nói gì sau bàn thắng đẹp